Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Ở tuổi gần 50, tôi vẫn chậm chạp với việc học, lóng ngóng với từng con chữ. Nhiều người nghĩ, phụ nữ ở tuổi này đáng ra nên an yên, không phải cặm cụi viết luận văn Thạc sĩ giữa đêm. Nhưng tôi biết, đôi khi phải đi hết một nửa đời người mới bắt đầu thật sự hiểu mình. Và đó - là một phần thật nhất của hành trình mà tôi đang đi qua.

Tôi từng sống một cuộc đời mà nhiều người mơ ước: một người chồng bác sĩ thành đạt, một gia đình trọn vẹn, những bữa tiệc ngập ánh đèn.

Nhưng tôi biết, ánh hào quang ấy chỉ là tấm gương mờ phản chiếu một khoảng trống lớn trong lòng. Tôi che nỗi cô đơn bằng nụ cười và những lịch hẹn dày đặc, giấu nỗi sợ hãi sau những vai diễn mà chính mình cũng quên mất thật ra mình là ai.

Suốt nhiều năm, tôi đã từng cố gắng để không bị nhìn thấy là yếu đuối, để không thua kém người chồng thành đạt. Nhưng giữa những nỗ lực chứng minh ấy, tôi nhận ra tôi dần lạc xa chính mình. Cuộc hôn nhân tan vỡ đến như một điều không ai mong đợi, nhưng lại là cột mốc buộc tôi phải nhìn lại toàn bộ hành trình đã qua – khi mọi thứ đổ sụp, điều còn lại chỉ là một người mẹ đơn thân cùng đứa con gái nhỏ.

Những đêm dài sau ly hôn, khi con ngủ, tôi ngồi trước gương, nhìn vào người phụ nữ trong đó và thấy một sự mệt mỏi không tên – sự mệt mỏi của một người đã sống quá lâu vì ánh nhìn của người khác. Tôi biết, nếu tiếp tục như thế, con gái tôi sẽ lớn lên cùng hình ảnh một người mẹ không dám mơ ước. Và tôi không muốn để lại cho con di sản ấy.

Tôi bắt đầu lại bằng con đường mà ai cũng nghĩ là điên rồ: quay lại học với một chương trình MBA.

“Gần 50 rồi còn đi học làm gì?”, “Giờ chị có cả sự nghiệp rồi, còn thiếu gì nữa?”, “Lúc này nên tận hưởng chứ, học hành gì nữa?” – mọi người nói với tôi như thế, và có lẽ tôi cũng từng nghĩ vậy nếu thấy một người phụ nữ trạc tuổi mình bắt đầu học MBA.

Nhưng bên trong, tôi biết mình muốn gì. Dù kinh doanh thời trang, dù đạt được những thành công ở mức độ nhất định, tôi vẫn cảm thấy mình chỉ đang làm mọi thứ bằng trực giác. Tôi muốn hiểu sâu hơn, muốn hệ thống lại những điều từng làm theo bản năng.

Để bước vào con đường học hành, tôi đã phải tạm gác lại công việc kinh doanh tại Paris, trao quyền điều hành cho người khác, dù biết rằng nếu thiếu vai trò trực tiếp của mình trong quản trị, công ty có thể sẽ thất thoát hoặc lỗ lã. Nhưng tôi chọn con đường này vì tôi biết rằng tri thức và sự đổi mới trong tư duy quản trị chính là nền tảng để tôi tái sinh một lần nữa.

Một buổi chiều, trên bàn là hồ sơ đăng ký chương trình MBA, bên cạnh là biên lai phí bảo quản chiếc túi Hermès Himalaya. Tôi nhìn nó, rồi nhìn chính mình, và bỗng bật cười. Bao năm qua, tôi đều đặn trả tiền để giữ gìn một chiếc túi nằm im trong két sắt, trong khi chính tôi đang bị nhốt trong một chiếc két khác – chiếc két vô hình của nỗi sợ, của cảm giác an toàn giả tạo.

Tôi từng đọc một câu trong tạp chí Vogue khiến tôi dừng lại và suy ngẫm. Câu nói ấy nhắc tôi rằng sự trưởng thành thật sự đến từ bên trong, chứ không phải từ những gì ta khoác lên người. Đó là một sự thức tỉnh – lời nhắc khẽ để tôi nhìn lại chính mình và nuôi dưỡng phần tâm hồn có thể truyền cảm hứng cho thế hệ tiếp theo, đặc biệt là con gái tôi, Arya.

Ngày hôm sau, tôi bán chiếc túi Hermès ấy.

Đơn giản chỉ vì muốn giải thoát. Một món đồ được khóa trong két không thể mở ra bất kỳ cánh cửa nào của tương lai. Tôi đổi chiếc túi ấy – một biểu tượng của những ước mơ đã qua – lấy một giấc mơ khác: được học, được hiểu, được tái sinh.

Từ khi ấy, tôi biết mình đang bước vào một hành trình không dễ dàng. Nhưng nếu đã dám bước tiếp, thì con đường tôi chọn cũng phải thật xứng đáng. Tôi bắt đầu lại với chương trình MBA - Thạc sĩ Quản trị Kinh doanh tại Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV).

Nhiều người hỏi tôi: “Ở Sài Gòn có biết bao trường MBA danh tiếng, sao chị lại chọn ra tận Hà Nội để học?”

Câu trả lời của tôi rất đơn giản: Tôi không chỉ muốn học, tôi muốn hiểu.

Tôi muốn hiểu cách tư duy của một nền giáo dục Anh Quốc, nơi đề cao phản biện, kỷ luật và giá trị nhân văn. Tôi muốn học để hiểu con gái mình, người cũng đang lớn lên trong hệ thống giáo dục Anh, để có thể nói cùng ngôn ngữ học tập với con.

Tôi chọn BUV vì tôi muốn đi đúng vào trái tim của nền giáo dục ấy.

Mỗi tuần, tôi bay hơn 1.600km từ Sài Gòn ra Hà Nội. Thời gian ở lớp trùng với hai ngày cuối tuần – khoảng thời gian duy nhất tôi được gặp con. Để học, tôi phải đánh đổi từng cái ôm, từng bữa ăn, từng buổi chiều bên con gái.

Ngày đầu đến lớp, tôi là người lớn tuổi nhất. Tóc điểm bạc, tay run run khi mở laptop. Xung quanh là những sinh viên trẻ, nói tiếng Anh lưu loát, ánh mắt đầy tự tin. Còn tôi, bé nhỏ với những vết thương chưa kịp lành trong tim, lần đầu đối mặt với tiếng Anh học thuật, phương pháp luận nghiên cứu, cả những kiến thức quản trị mới mẻ. Trong đầu tôi khi ấy cứ lặp đi lặp lại cùng một nỗi lo, rằng mình sẽ không theo kịp và bị bỏ lại phía sau.

Nhưng điều khiến tôi bất ngờ là không ai nhìn tôi bằng ánh mắt thương hại. Không ai hỏi tôi bao nhiêu tuổi, cũng không ai cười khi tôi phát âm sai. Các bạn học viên chia sẻ tài liệu, giảng lại cho tôi từng slide, hướng dẫn tôi cách dùng hệ thống, động viên tôi mỗi khi lúng túng. Khi tôi ngại phát biểu, họ khẽ nói: “Chị nói đi, ý chị hay mà”. Giảng viên kiên nhẫn dẫn dắt tôi, không chỉ bằng những điểm số, mà bằng từng nỗ lực tôi bỏ ra. Tất cả mọi người trong lớp đều không xem tôi như “người đi làm quay lại học”, mà như một người đồng hành thật sự.

Môi trường ở BUV khiến tôi nhận ra rằng, tri thức không có giới hạn - dù là tuổi tác hay khoảng cách địa lý.

Tôi không còn cảm thấy mình bị bỏ lại. Chính sự đồng hành của thầy cô, của bạn bè, của cả những con người thầm lặng phía sau cánh cửa giảng đường, đã giúp tôi bước tiếp trên hành trình mà tôi tưởng mình đã không còn đủ sức.

Một bên là kinh nghiệm, bên kia là khát vọng. Và giữa cây cầu ấy, tôi đứng đó, thấy mình được làm học trò lần nữa.

Trong suốt quá trình học, có một môn khiến tôi nhớ mãi, đó là Quản trị Rủi ro trong doanh nghiệp.

Ngày đó tôi trượt môn.

Là người đã chinh chiến trên thương trường hơn ba mươi năm, tôi từng tin rằng kinh nghiệm là vốn quý nhất. Tôi đã chứng kiến nhiều người điều hành doanh nghiệp – kể cả chính mình – ra quyết định dựa hoàn toàn vào trực giác và niềm tin. Mọi thứ diễn ra nhanh, linh hoạt, nhưng thiếu nền tảng phân tích và đánh giá rủi ro bài bản. Nhiều lãnh đạo tôi từng gặp rất giỏi chuyên môn, nhưng khi khủng hoảng xảy ra, họ bị cuốn vào ngọn lửa trước mắt mà quên mất phải tìm nguyên nhân gốc rễ.

Bài thi khiến tôi thất bại lần ấy như một lời cảnh tỉnh.

Tôi nhận ra, rủi ro không chỉ nằm trong những con số hay báo cáo tài chính. Rủi ro thật sự xuất hiện khi ta ngừng học, khi ta không cập nhật tư duy, và khi ta vẫn điều hành bằng thói quen cũ trong một thế giới đã thay đổi.

Từ sau lần đó, tôi bắt đầu tiếp cận mọi tình huống bằng tư duy khác. Tôi học cách nhìn một vấn đề qua nhiều lớp logic – từ nguyên nhân hệ thống đến yếu tố con người. Tôi học cách sử dụng framework (khung tư duy) để phân tích: xác định các bên liên quan, nhận diện và đánh giá rủi ro, xây dựng kịch bản ứng phó, rồi dự phòng phương án thay thế.

Tôi thi lại. Và lần này, tôi vượt qua. Đó là một chứng minh rằng người lãnh đạo không cần hoàn hảo - họ chỉ cần kiên nhẫn và trung thực với bản thân.

Một buổi sáng, tôi bước chậm qua hành lang BUV. Ánh nắng hắt qua khung kính, phản chiếu lên nền gạch sạch bóng. Ở góc xa, một cô lao công đang lau sàn, bàn tay chai sạn nhưng vẫn cẩn thận như đang chăm cho ngôi nhà của mình. Khoảnh khắc ấy khiến tôi khựng lại. Tôi nhận ra, bài học lớn nhất của MBA không chỉ nằm trên giáo trình, mà còn ở triết lý: Làm việc bằng trái tim, kể cả khi không ai nhìn thấy.

Giá trị thật của một ngôi trường không chỉ ở kiến trúc hay bảng thành tích, mà ở tinh thần tử tế lan tỏa từ những con người bình dị nhất: cô lao công, chú bảo vệ, những nhân viên hỗ trợ sinh viên luôn âm thầm gửi email nhắc lịch, bác tài xế kiên nhẫn lái từng chuyến xe mỗi ngày. Chính họ là những viên gạch làm nên linh hồn của BUV.

Là một doanh nhân, tôi quen quan sát bằng con mắt điều hành. Nhưng ở đây, tôi học được điều sâu sắc hơn: một tổ chức chỉ thật sự có linh hồn khi khiến cả những người thầm lặng nhất cảm thấy tự hào và thuộc về.

BUV có linh hồn ấy – vì được dẫn dắt bởi những con người không chỉ có tầm, mà còn có tâm. Họ không chỉ truyền kiến thức, mà còn gieo vào từng người học giá trị của lòng biết ơn. Và sự tử tế đó, chính là nền tảng của mọi tri thức.

Tôi biết ơn những điều nhỏ bé, những con người bình dị, và cả chính mình – vì vẫn kiên cường mà không đánh mất lòng nhân từ.

Và tôi tin rằng, một ngôi trường có thể đào tạo ra những nhà lãnh đạo biết cảm ơn người lao công - là ngôi trường có trái tim.

Tôi hay nói đùa với con gái rằng tôi học MBA, nhưng thật ra là cả mẹ và cả con đang cùng học.

Tôi học cách làm học trò trở lại – còn con học cách nhìn thấy mẹ mình không ngừng lớn lên, dù đã bước qua gần nửa đời người. Những buổi tối tôi ngồi bên laptop làm luận văn, con cũng ngồi học cạnh bên.

Giờ đây, khi đã hoàn thành chương trình MBA, tôi vẫn tiếp tục học, nhưng không còn chỉ là học trong lớp học. Ở BUV, tôi được giới thiệu về PSG – Personal & Social Growth, một triết lý rất riêng mà tôi mang theo cả sau khi tốt nghiệp. PSG dạy tôi rằng học không dừng lại ở tri thức, mà mở rộng ra thành hành trình trưởng thành về con người và đóng góp cho cộng đồng.

(Tìm hiểu thêm về Chương trình PSG của BUV: https://www.buv.edu.vn/chuong-trinh-phat-trien-ca-nhan/)

Tôi muốn con gái mình hiểu rằng, học không phải là đích đến, mà là một cách sống: khi ta còn tò mò, còn muốn hiểu, ta vẫn đang lớn lên. Và trong căn nhà nhỏ đang được sửa ở Sài Gòn, tôi và các con đang ấp ủ một dự án học tập cộng đồng – một nơi để cùng đọc, cùng chia sẻ, cùng thực hành tinh thần PSG ấy.

Nhìn lại hành trình đã qua, tôi hiểu vì sao mình chọn BUV.

Vì chính nơi đó, tôi đã tìm lại phần “Lionhearted” - Trái Tim Sư Tử Bản Lĩnh của mình. Không phải sự dũng cảm ồn ào, mà là bản lĩnh bình yên của người dám bỏ lại mọi thứ ở phía sau để theo đuổi hành trình tri thức, dám thay đổi, và dám truyền cảm hứng cho thế hệ sau.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link