Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Bốn năm trước, mỗi tối tôi đều cặm cụi viết kế hoạch ngày hôm sau vào sổ. Sáng dậy, tôi làm đúng từng đó việc: đọc sách self-help, đi ngủ sớm, theo dõi từng thói quen nhỏ. Nhưng tất cả chẳng hề giống như một sự “tiến bộ.” Nó giống như một cách trốn chạy.

Facebook của tôi chỉ có 60 bạn, phần lớn là họ hàng. Chẳng ai thực sự biết tôi, và ngay cả tôi cũng không chắc mình biết mình là ai. Tôi nghĩ nếu cứ giữ bản thân bận rộn, tôi sẽ không phải đối diện với câu hỏi đáng sợ: Điều gì sẽ xảy ra nếu tôi không đủ giỏi?

Suốt một năm, tôi bị giam cầm trong vòng xoáy “năng suất độc hại” (toxic productivity). Tôi làm mọi thứ không phải vì những việc đó quan trọng, mà vì tôi quá sợ phải đứng yên không làm gì cả. Tôi chẳng có chút tự tin nào: không dám phát biểu trong lớp, tránh ánh mắt bạn bè, tự nhủ rằng mình vốn không phải kiểu người có thể nổi bật, dẫn dắt hay truyền cảm hứng. Trong đầu tôi lúc nào cũng có một tiếng nói dai dẳng và lạnh lùng: “Mày đúng là vô dụng.”

Rồi một ngày, thông báo về học bổng của Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) xuất hiện trên đầu trang Facebook. Một khoảnh khắc tưởng như tình cờ, nhưng lại thay đổi cả hướng đi của tôi.

Giữa những dòng chữ thường ngày, khẩu hiệu “Dare to be Lionhearted,” (Dám Bản Lĩnh) như đánh thẳng vào tâm trí tôi. Không chỉ là lời mời gọi, mà là một lời thức tỉnh. Tôi bắt đầu tìm hiểu về BUV, về cách trường đặt sinh viên ở trung tâm, về những lớp học khuyến khích tranh biện thay vì ghi chép, về những con người được tự do nói ra điều mình tin tưởng.

Lần đầu tiên, tôi cảm nhận được hình ảnh một môi trường học tập mà tôi luôn mơ về: nơi mỗi cá nhân được lắng nghe, được thử và được sai, nơi thành công không đo bằng điểm số mà bằng bản lĩnh trưởng thành. Tôi gần như có thể thấy phiên bản khác của chính mình trong những bài viết và video của BUV: một người mang tinh thần Lionhearted - tự tin, chủ động, dám đứng trước đám đông kể câu chuyện của mình.

Khoảnh khắc đó, tôi biết mình phải thử. Không phải vì một suất học bổng, mà vì tôi muốn thuộc về nơi khiến tôi tin rằng học tập có thể chữa lành nỗi sợ và đánh thức tiềm năng trong mỗi con người.

Tôi run tay nhấn vào đơn đăng ký. Không có thành tích lớn. Không có vị trí lãnh đạo. Không có chút tự tin. Nhưng có một thứ tôi vừa tìm lại được, đó là một lý do để bước tiếp. Với tôi lúc đó, nó quý giá như con tàu lạc đường cuối cùng đã tìm thấy đường ray.

Hành trình chinh phục học bổng BUV không hề dễ dàng.

Để làm hồ sơ cạnh tranh, tôi cần trải nghiệm thực tế. Và rồi tôi mới nhận ra: cơ hội vốn vẫn ở quanh mình, chỉ là tôi chưa bao giờ để ý.

Một ngày, tôi lấy hết can đảm hỏi cô giáo chủ nhiệm có thể cho tôi thử làm MC cho sự kiện tuần sau. Cô nhìn tôi ngạc nhiên. Thật ra, chính tôi cũng bất ngờ.

Ngày sự kiện đến, tôi gần như không cầm nổi micro. Chân run lẩy bẩy. Giọng lạc đi, câu từ rối tung. Tôi nghe tiếng thì thầm, tiếng cười từ dưới hội trường. Lúc đó, tôi chỉ muốn biến mất.

Nhưng có một giọng nhỏ vang lên trong lòng: “Ít nhất mình đã dám đứng lên.” Vậy là đủ. Trong nhà vệ sinh, tôi nhìn vào gương và nở một nụ cười thật tươi, nụ cười mà tôi đã quên từ lâu. Tôi tiếp tục thử thách bản thân với vị trí MC thêm nhiều lần nữa. . Mỗi lần, nỗi sợ nhỏ đi một chút. Giọng nói vững vàng hơn. Tay ngừng run. Tôi dám nhìn thẳng vào mắt khán giả. Tôi dám kể những câu chuyện của riêng mình. Tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn vô hình nữa.

Sự tự tin đang dần lớn lên trong tôi. Từ những trải nghiệm nhỏ ấy, tôi viết thêm vào “Bucket List” những mục tiêu mới. Tôi học cách nói “có”: tham gia dự án trường, tổ chức sự kiện, hỗ trợ bạn bè thuyết trình. Tôi không phải lúc nào cũng giỏi. Có lúc vẫn quên lời, nói những câu đùa gượng gạo. Nhưng tôi vẫn tiếp tục học.

Hai năm sau, tôi quay lại ứng tuyển học bổng Giám đốc đào tạo của BUV (BUV Dean's Scholarship).

Vài ngày trước buổi phỏng vấn cho học bổng, tôi có một kỳ thi thử tốt nghiệp. Nhưng khi nhận được thông báo từ BUV, tôi quyết định hoãn thi để tập trung hoàn toàn cho việc chuẩn bị.

Suốt 2–3 ngày, tôi miệt mài tìm hiểu về đội ngũ giảng viên trong ngành mình chọn, tìm điểm chung giữa họ và bản thân, rồi tự tập trả lời các câu hỏi hàng chục lần. Tôi phải cố gắng hết sức, không chỉ vì tôi của hiện tại, mà còn vì tôi của nhiều năm trước.

Sự chuẩn bị kỹ lưỡng sẽ luôn được đền đáp xứng đáng. Hai tuần sau, email báo kết quả được gửi đến và trên đó là dòng chữ “Chúc mừng bạn đã trúng tuyển học bổng Giám đốc đào tạo của BUV”.

Tim tôi đập loạn. Tôi lao xuống nhà hét lên với mẹ: “Mẹ ơi! Con đã đỗ học bổng rồi!” Mẹ ngạc nhiên nhìn tôi: “Con say à?” Tôi bật cười. Thực ra, chưa bao giờ thấy mình tỉnh táo đến thế. Lần đầu tiên, tôi không còn sống trong chiếc mặt nạ của kẻ giả vờ.

Năm nhất, tôi cùng bạn khởi nghiệp một dịch vụ copywriting (sáng tạo & viết nội dung sáng tạo). Để tìm khách hàng, chúng tôi chuẩn bị chuẩn bị hồ sơ rất chỉn chu: nghiên cứu kỹ từng thương hiệu và thiết kế ra những mẫu CV riêng cho từng đối tượng. Tôi đã gửi đi hàng trăm đơn ứng tuyển trên các nền tảng freelance - nhưng tất cả đều bị từ chối hoặc rơi vào im lặng. Tôi cũng ứng tuyển học bổng Seed của chính phủ Canada, dốc cả tuần chuẩn bị cho bài luận, và các kế hoạch chi tiết. Kết quả, tôi trượt ngay vòng đầu.

Khi đó tôi bắt đầu tự hỏi: Phải chăng mình thực sự chẳng có giá trị gì?

Một đêm, tôi vô tình đọc lại những bài blog cũ viết hồi cấp 3, mấy hướng dẫn đơn giản về bài luận, mẹo học tập. Tôi nhớ lại cảm giác nhẹ nhõm ngày ấy, không áp lực like, không áp lực view, chỉ là niềm vui chia sẻ.

Tôi bắt đầu lại từ đó. Và Vscholar - một dự án sinh viên hỗ trợ học sinh cấp 3 ứng tuyển học bổng - ra đời. Ban đầu, tôi nghi ngờ chính mình không thể làm được. Chúng tôi loay hoay tìm khách hàng, thậm chí tặng buổi tư vấn miễn phí nhưng vẫn không khả quan. Sau những cuộc họp, chúng tôi kiệt sức vì nói và nghĩ quá nhiều.

Nhưng rồi, chúng tôi cũng tìm được những sinh viên muốn nộp học bổng vào BUV và các trường Đại học quốc tế khác ở Việt Nam, thậm chí cả học bổng chính phủ Hungary. 1 giờ sáng, tôi vẫn ngồi sửa từng dòng CV, từng câu trong bài luận. Khi các em báo tin đỗ, tôi đã vô cùng xúc động. Lần đầu tiên, tôi thấy nỗ lực của mình thật sự đang góp phần đổi thay được tương lai của ai đó.

Nhìn lại, tôi hiểu rằng nếu không học ở BUV, tôi đã không đủ dũng cảm để bắt đầu. Ở đây, tôi được sống trong một môi trường ‘được’ coi thất bại là bước đệm, ‘được’ coi sai lầm là phần tất yếu của quá trình học. BUV dạy tôi self-reflection (tư duy phản tư), cách biến ý tưởng thành hành động, và quan trọng hơn cả: cách đứng dậy sau mỗi lần ngã mà không tự xem mình là thất bại.

Đến 2025, tôi tiến thêm một bước khi trở thành GM Vietnam Ambassador, đại diện sinh viên toàn quốc tham dự một trong những sự kiện blockchain lớn nhất tại Việt Nam. Tôi viết 5 bài báo về công nghệ và phát triển bản thân, thu hút hàng nghìn độc giả trẻ, và được chọn vào top 15 đại sứ xuất sắc. Từ chỗ chỉ biết lặng lẽ thất bại, tôi đã tiến đến vị trí đại diện quốc gia - đó là một vòng hành trình trọn vẹn.

Với vai trò top 10 đại sứ, tôi có cơ hội dự bữa tối riêng cùng lãnh đạo Aptos và các đối tác toàn cầu tại khách sạn Marriott Hà Nội. Tôi đã được gặp gỡ với rất nhiều người từ các lĩnh vực khác nhau: các chuyên gia kinh doanh, KOL, lập trình viên,.... Và càng trò chuyện với họ, tôi càng nhận ra, thế giới này rộng lớn hơn mình tưởng, và cơ hội thì vô tận.

Hành trình của tôi không được xây bằng những thành tựu hào nhoáng, mà bằng vô số thất bại, những lần ngã và đứng dậy trong thầm lặng, và bản lĩnh được rèn giũa từ môi trường BUV.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link