Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Tôi làm mẹ ở tuổi 18.

Đúng vậy, nghe có vẻ gây tranh cãi. Thậm chí chính tôi cũng từng không tin câu chuyện của mình có thể xuất hiện ở đây. Có thể nhiều người sẽ lướt qua khi thấy dòng đầu tiên này, nghĩ rằng đây là câu chuyện buồn, hay thậm chí là một ‘sai lầm tuổi trẻ’. Nhưng nếu bạn nán lại thêm một chút, tôi chỉ muốn kể về hành trình của một cô gái từng bị định kiến bủa vây, từng thu mình trong im lặng, rồi dần học cách đứng dậy, đi tiếp, và tìm lại chính mình.

Tôi từng là một cô học trò tràn đầy năng lượng, ban ngày say mê học Lịch sử, tối về miệt mài với những điệu múa dân gian. Tôi còn nhớ buổi sáng năm 2019, khi tên mình vang lên giữa hội trường trong tiếng vỗ tay chúc mừng giải Nhất Học sinh giỏi và Huy chương Hoa Phượng Đỏ. Một năm sau, tôi lại đứng trên sân khấu với tư cách Quán quân cuộc thi “Gương mặt Ngô Quyền”, đại diện cho hơn hai nghìn học sinh phát biểu trong lễ kỷ niệm 100 năm thành lập trường. Tôi từng tin chắc rằng con đường phía trước sẽ toàn màu xanh hy vọng.

Nhưng cuộc đời hiếm khi đi theo kịch bản ta viết sẵn.

Tôi làm mẹ ở tuổi 18.

Ngay sau kỳ thi tốt nghiệp, tôi phát hiện mình mang thai. Giấy báo trúng tuyển của trường đại học công lập hàng đầu vẫn nằm ngay ngắn trên bàn, nhưng tôi phải gấp lại. Bạn bè lần lượt nhập học, còn tôi ở nhà, nghe những lời bàn tán khe khẽ, những ánh nhìn pha lẫn thương hại và phán xét. Có những đêm tôi chỉ muốn biến mất, tự hỏi: liệu đây có phải là dấu chấm hết cho mọi ước mơ?

Rồi như để thử thách thêm nghị lực, chợ Tam Bạc - nơi bố mẹ tôi buôn bán hơn 40 năm - bất ngờ bốc cháy. Toàn bộ hàng hóa bị thiêu rụi, gia đình gần như trắng tay. Tôi nhìn bố mẹ lặng lẽ dọn dẹp tro tàn, không than thở, không gục ngã.

Khi ấy, tôi nhận ra một điều mà suốt mười tám năm đầu đời mình chưa từng hiểu: thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là phép thử để xem ta có đủ dũng khí bắt đầu lại hay không.

Sau biến cố đó, tôi đã nghĩ: “Nếu mình hiểu về quản trị rủi ro, về tài chính, liệu có thể đã giúp bố mẹ tránh được phần nào mất mát?”

Câu hỏi ấy trở thành động lực thôi thúc tôi tìm kiếm một môi trường học tập thật sự phù hợp, nơi tôi có thể học cách làm chủ tương lai của chính mình.

Trong những đêm dài chăm con ngủ, tôi âm thầm tìm kiếm thông tin về các chương trình đại học. Khi tra cứu đến chương trình Tài chính Kế toán, Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) hiện lên.

Lúc đầu, tôi chỉ định đọc cho biết. Nhưng càng tìm hiểu, tôi càng thấy sự khác biệt. Không chỉ bởi bằng cấp quốc tế hay cơ sở vật chất hiện đại, mà còn bởi triết lý giáo dục phía sau: “Tôn trọng sự khác biệt, khuyến khích mỗi cá nhân được là chính mình.”

Đó chính xác là điều tôi đang cần - một nơi không nhìn tôi qua lăng kính định kiến. Ở BUV, tôi tin mình có thể bắt đầu lại, được đối thoại, được học hỏi, và được tin tưởng như bất kỳ sinh viên nào khác.

Quyết định nộp hồ sơ vào BUV là một trong những bước đi táo bạo nhất trong đời tôi. Ngày nhận thư trúng tuyển, tôi bật khóc, vì biết mình đã chính thức bước sang một chương mới, không còn chạy trốn ánh nhìn định kiến, mà ngẩng cao đầu đối diện với nó.

Tôi vẫn nhớ lời cô giáo chủ nhiệm năm xưa:

Tôi trở thành sinh viên BUV năm 2023, là người đầu tiên trong gia đình bước chân vào giảng đường đại học. Ngày đầu đến lớp, tôi vẫn run, sợ mọi người biết mình là mẹ, sợ những ánh nhìn dị nghị. Nhưng chỉ sau vài tuần, nỗi sợ ấy dần tan biến.

Tôi được các thầy cô động viên, được bạn bè tin tưởng giao vai trò đội trưởng khi tham gia Vietnam ESG Challenge 2024 - một cuộc thi yêu cầu tư duy chiến lược và khả năng lãnh đạo thực thụ. Những buổi làm việc cùng Tiến sĩ Jyotsna Bijalwan giúp tôi học được cách nhìn vấn đề từ nhiều góc độ và giữ được bình tĩnh trước áp lực.

Và rồi, tôi trở lại với một phần của chính mình - âm nhạc. Tôi đứng trên sân khấu của buổi hòa nhạc “Somewhere in Times”, cất tiếng hát dân ca ngọt ngào trong tiếng vỗ tay của khán giả. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình thật sự sống. Ngọn lửa nghệ thuật chưa bao giờ tắt, chỉ là chờ ngày tôi đủ can đảm để thắp lại.

Sau đó, tôi thử sức ở BUV Talent Show 2025 với tiết mục chèo “Thị Mầu lên chùa” và bất ngờ giành giải Ba. Ban giám khảo nói rằng đây là tiết mục khó, đòi hỏi người diễn phải vừa hát, vừa múa, vừa nhập vai. Tôi mỉm cười, vì giờ đây tôi đã biết mình có thể làm được nhiều hơn mình từng nghĩ.

Ngày tôi cầm trên tay tấm thẻ Đảng viên trẻ, lòng tôi chợt nghẹn lại. Tôi nhớ về những buổi tối năm nào, khi một mình ngồi trong căn phòng nhỏ, nước mắt rơi lặng lẽ giữa tiếng con khóc.

Giờ đây, tôi tham gia các hoạt động xã hội, kết nối với những tổ chức hỗ trợ phụ nữ và trẻ em. Trong mỗi buổi gặp gỡ, tôi nhận ra ánh mắt của những người đã từng lạc lối như tôi năm nào - vừa e dè, vừa hy vọng. Tôi kể câu chuyện của mình để truyền đạt thông điệp rằng: một khởi đầu mới luôn có thể đến, dù bạn đã từng ngã bao nhiêu lần.

Nếu quay lại tuổi 18, có lẽ tôi vẫn sẽ chọn làm mẹ, nhưng là một người mẹ dám sống có giá trị, dám học, dám mơ, dám đứng dậy.

Chính trải nghiệm tại BUV khiến tôi trân trọng tri thức hơn bao giờ hết, bởi tri thức đã giúp tôi định hình lại cuộc đời mình. Tôi không chỉ học về kiến thức, mà còn học cách quản trị cảm xúc, quản trị nỗi sợ và cả những giới hạn tưởng chừng không thể vượt qua. BUV với tôi không chỉ là một ngôi trường, đó là nơi tôi tái sinh với niềm tin, sự tự trọng cùng lòng nhân ái được khơi dậy qua từng buổi học, từng cuộc trò chuyện với thầy cô và bạn bè.

Giờ đây, khi được chia sẻ, hỗ trợ, và tiếp sức cho những người khác, tôi cảm nhận rõ ràng rằng tri thức, nếu được gieo bằng niềm tin và tình yêu, có thể trở thành di sản.

Tôi vẫn luôn tin, khi một người phụ nữ được trao cơ hội để học, cô ấy không chỉ viết lại số phận của chính mình, mà còn viết lại tương lai cho cả một thế hệ. Và đó, với tôi, là tinh thần Lionhearted: âm thầm, bền bỉ, và kiêu hãnh theo cách rất riêng.

Tôi vẫn đang tiếp tục hành trình ấy, hành trình của một người mẹ, một sinh viên, một người phụ nữ đã đi qua những tổn thương để tìm lại sức mạnh bên trong mình. Và tôi biết, mọi điều tốt đẹp nhất vẫn đang chờ phía trước.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link