“Tại sao mình không thể có một cơ thể lành lặn để được tự do làm những điều mình mơ ước?” – câu hỏi ấy theo tôi suốt những năm tháng tuổi thơ.
Cuộc đời tôi khởi đầu như bao đứa trẻ khác, nhưng định mệnh sớm gõ cửa, mang đi sự vô tư của tuổi nhỏ. Năm ba tuổi, tôi bị chẩn đoán mắc bệnh thiếu máu huyết tán (Thalassemia). Trong khi bạn bè tung tăng chơi đùa, tôi đã phải làm quen với mùi thuốc sát trùng, kim tiêm và những con số lạnh lùng trên sổ theo dõi máu.
Gia đình đã khó khăn lại thêm gánh nặng. Mỗi tháng một lần, mẹ ôm tôi trên chiếc xe cũ, vượt con đường đất đỏ gập ghềnh về xuôi. Mỗi ổ gà, mỗi đoạn xóc nảy đều như xé lòng mẹ. Nhưng trong vòng tay ấy, tôi cảm nhận được một trời yêu thương và hy vọng không bao giờ tắt.
Tôi thường nhìn ra khung cửa sổ nhỏ ở bệnh viện và mơ về một thế giới bình thường. Có những lúc, trong cơn đau buốt óc và mệt mỏi rã rời, tôi tủi thân đến nghẹn đắng, oán trách số phận nghiệt ngã.
Căn bệnh Thalassemia như sợi dây vô hình trói chặt, nhưng sâu thẳm, tôi biết vẫn có ngọn lửa âm ỉ cháy. Tôi không chấp nhận để căn bệnh định đoạt cuộc đời. Tôi khao khát sống, học tập để chứng minh ý chí và tinh thần mạnh mẽ hơn mọi rào cản. Tôi sinh ra không chỉ để tồn tại, mà để tạo nên giá trị.
Chính khát khao ấy thôi thúc tôi không ngừng vươn lên.
Những năm phổ thông, tôi thường xuyên vắng mặt vì lịch truyền máu, chỉ học trên lớp khoảng 2/3 thời gian so với bạn bè. Nhưng điều đó không ngăn tôi học tập. Tôi bù lại những ngày nằm viện bằng những đêm thức trắng bên sách vở.
Nỗ lực ấy đã đơm hoa kết trái. Tôi hoàn thành bậc phổ thông với thành tích giỏi, giành nhiều giải thưởng và trở thành sinh viên Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) với học bổng toàn phần.
Đó không chỉ là sự công nhận cho nỗ lực học tập, mà còn là cánh cửa mở ra thế giới mới – nơi tôi tin mình có thể viết tiếp ước mơ dang dở.
“Nếu trường phổ thông đã chắp cánh ước mơ, thì BUV là nơi trực tiếp nắm tay tôi đi cùng trên hành trình thực hiện giấc mơ ấy.”
Tại BUV, tôi được tiếp cận môi trường giáo dục chuẩn Anh Quốc, vừa phát triển học thuật, vừa nuôi dưỡng kỹ năng sống và đóng góp cho cộng đồng.
Một trong những dự án ý nghĩa nhất là “Vươn” – dự án thiện nguyện lan tỏa sứ mệnh giáo dục đến học sinh vùng dân tộc thiểu số tại Trường Tiểu học và THCS Ba Khe, Lào Cai. Tôi muốn truyền tri thức, khơi cảm hứng học tập, đồng hành và định hướng tương lai cho các em.
Dù sức khỏe nhiều lúc khó khăn, tôi vẫn kiên trì học tập, đảm nhận vai trò tutor tại Student Academic Support, hỗ trợ các bạn sinh viên khác.
BUV đã giúp tôi – từ một cậu bé dân tộc thiểu số rụt rè, bỡ ngỡ – trở thành người tự tin, vững bước trong môi trường quốc tế. Tôi học cách hòa nhập, phát triển bản thân và đóng góp cho cộng đồng. Giống như câu nói: “Mang hương rừng đi, mang trái ngọt trở về”, BUV là cánh cổng để tôi bước ra thế giới, rồi mang kiến thức và trải nghiệm trở về xây dựng quê hương.
Nhìn lại, mỗi bước đi đều được đánh đổi bằng mồ hôi và nước mắt. Tôi đã học cách đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, không để nỗi đau hay mệt mỏi nhấn chìm. Tôi cũng học cách tin vào chính mình – rằng dù cơ thể không hoàn hảo, trái tim và khối óc vẫn có thể làm nên điều phi thường.
Tôi biết ơn những bàn tay nâng đỡ, những trái tim sưởi ấm trong những ngày lạnh lẽo. Chính sự quan tâm ấy thôi thúc tôi lan tỏa điều tốt đẹp.
Tôi vẫn nhớ lời thầy Hiệu trưởng BUV: “Hãy sống trọn vẹn để chính bản thân em cảm thấy tự hào và để giá trị của di sản BUV tiếp tục được lan tỏa. Dù cuộc đời dẫn lối đến đâu, hãy mang những phẩm chất có được tại đây: lòng dũng cảm, sự chính trực và tử tế.”
Có thể tôi không phải ánh hào quang rực rỡ, nhưng tôi tin mình sẽ là ngọn nến – thắp sáng bằng lửa kiên cường và ý chí. Giống như hy vọng mà bố mẹ gửi gắm vào cái tên “Thanh Nhật”, tôi sẽ soi sáng con đường của riêng mình và sống một cuộc đời trọn vẹn, ý nghĩa.
Đứng ở tuổi hai mươi với nhiều ước mơ và hoài bão, tôi mang trong mình nghị lực của người từng vượt qua gian khó, lòng biết ơn những người luôn đồng hành và niềm tin mãnh liệt vào sức mạnh ý chí con người.
Tôi muốn nhắn gửi đến bất cứ ai đang đối diện khó khăn: đừng bao giờ từ bỏ!
Cuộc đời có thể mang đến thử thách không ngờ, nhưng chính trong đó, sức mạnh tiềm ẩn sẽ trỗi dậy. Nếu không thể chạy, tôi sẽ đi chậm. Nếu không thể đi, tôi sẽ bò. Nếu không thể bò, tôi sẽ lết – miễn là còn tiến về phía trước, nghĩa là vẫn đang sống.
Với tôi, đó chính là tinh thần Lionhearted – dám kiên cường tiến bước, ngay cả khi chỉ còn một tia sáng nhỏ bé để soi đường.