Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Có lúc, giữa thành phố Canada xa lạ, tôi từng nghĩ mình đã đánh mất phương hướng. Nhưng chính trong những khoảng lặng ấy, tôi tìm thấy câu trả lời: tôi cần trở về, để sống một cuộc đời có ý nghĩa hơn. Và tại BUV, tôi bắt đầu lại, không chỉ để học, mà để trưởng thành một lần nữa.

Tôi lớn lên trong một gia đình trung lưu ở Hà Nội, nơi cha mẹ tôi đều là giáo viên trường công. Họ dạy tôi coi trọng sự liêm chính. Chính bài học giản dị ấy đã trở thành kim chỉ nam cho mọi bước đi sau này của tôi.

Năm 17 tuổi, tôi rời Việt Nam sang Canada với khoản vay 3000 đô la từ dì ruột.

Để tự trang trải học phí, tôi bắt đầu với công việc rửa bát ở The Rec Room Toronto, làm việc trong không gian bếp nóng bức và đầy hỗn loạn. Những ngày đầu nơi đất khách tôi phải đối mặt với rào cản ngôn ngữ, sự phân biệt sắc tộc khắc nghiệt và cảm giác lạc lõng trong một xã hội đa văn hóa phức tạp.

Sau nhiều năm nỗ lực, tôi được thăng tiến trong công việc và tốt nghiệp ngành tổ chức sự kiện tại Centennial College vào năm 2019, mở ra những cơ hội mới.

Nhưng những năm tháng đó không chỉ khó khăn về thể chất mà còn là cuộc chiến tinh thần. Tôi phải đối mặt với chứng trầm cảm và lo âu, cô đơn giữa nơi đất khách quê người, không người thân, không bạn bè. Những đêm mất ngủ, nỗi sợ thất bại vẫn luôn ám ảnh lấy tôi.

Thế nhưng, tôi vẫn dựa vào ý chí và những khoảng lặng tự chiêm nghiệm để tiếp tục tiến về phía trước. Mỗi cột mốc đạt được đều là một chiến thắng thầm lặng.

Trong vòng lặp “làm – tiêu – sống sót”, một câu hỏi âm ỉ trong tôi: “Thành công là gì nếu nó không khiến mình cảm thấy có ý nghĩa?”.

Những vấn đề tâm lý tưởng chừng đã qua lại âm thầm quay trở lại. Tôi thu mình khỏi bạn bè và các buổi tụ tập, không phải vì buồn hay sợ hãi, mà vì tôi khao khát một điều gì đó lớn hơn: một hành trình mang ý nghĩa thật sự, có thể tạo ra giá trị cho người khác.

Những cuộc vui vốn từng mang lại năng lượng dần trở thành gánh nặng, bởi chúng không còn giúp tôi trưởng thành. Tôi thấy mình bị mắc kẹt giữa những giới hạn vô hình, rằng không ai có thể kéo tôi ra, dù tôi đã cố gắng hết sức. Hàng loạt dự án kinh doanh, ý tưởng sáng tạo và cả những thử nghiệm cá nhân như mở nhà hàng đều thất bại, để lại trong tôi cảm giác hụt hẫng và kiệt quệ.

Đó là giai đoạn đầy mâu thuẫn. Tôi từng nghĩ đến việc buông bỏ mọi thứ để sống yên ổn. Nhưng chính những ngày chạm đáy ấy lại khiến tôi nhận ra, mình cần một sự thay đổi thực sự, và một mục đích sống vượt lên trên sự ổn định vật chất mà Canada có thể mang lại.

Nhận thức ấy đã thôi thúc tôi trở về Việt Nam - không chỉ để bắt đầu lại, mà để cống hiến cho nơi tôi sinh ra. Tôi muốn những trải nghiệm và bài học ở nước ngoài không chỉ dừng lại ở câu chuyện cá nhân, mà trở thành giá trị đóng góp cho cộng đồng.

Trở thành sinh viên ngành Quản trị Kinh doanh Quốc tế là một bước ngoặt lớn sau bảy năm bươn chải. Những ngày đầu, tôi không tránh khỏi cảm giác lạc lõng giữa các bạn trẻ hơn mình vài tuổi. Nhưng rồi, tinh thần “lionhearted” – dũng cảm và bền bỉ – đã giúp tôi vượt qua.

Tôi dần trở thành “người anh lớn” trong lớp, sẵn sàng chia sẻ, lắng nghe và đồng hành cùng các bạn trẻ trong học tập. Tôi được chọn làm Đại sứ PSG, tham gia nhiều dự án sinh viên và hoạt động ngoại khóa, đồng thời duy trì thành tích học tập trong top 3 lớp, dù vẫn phải chiến đấu với lo âu và trầm cảm.

Song song đó, tôi sáng lập nhóm truyền thông RVC – một “sân chơi sáng tạo” nơi tôi và bạn bè được tự do thử nghiệm, biến những ý tưởng nhỏ thành dự án thật. Các sản phẩm của nhóm nhanh chóng thu hút sự chú ý và được đưa tin trên các trang như VnExpress và 24h.com.

Nhìn lại, cả một hành trình dài chính là quá trình tôi học cách trưởng thành từ bên trong để trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Ở tuổi 18, khi còn rửa bát trong căn bếp nhỏ tại Canada, tôi không thể tưởng tượng có ngày mình sở hữu những trải nghiệm và kiến thức như hôm nay. Ở tuổi 22, khi vẫn đang mải mê tìm kiếm sự ổn định nơi đất khách, tôi từng sợ hãi ý nghĩ trở về. Nhưng chính những năm tháng đấu tranh thầm lặng ấy đã cho tôi sức mạnh để khép lại chương Canada và mở ra một hành trình mới tại quê hương, nơi tôi tìm thấy ý nghĩa thật sự của “thành công”.

Câu chuyện của tôi không phải là về đặc quyền, mà là về sự kiên trì. Gia đình đã dạy tôi liêm chính, những cuộc chiến tinh thần dạy tôi mạnh mẽ, và BUV là bệ phóng để tôi biến khát vọng cống hiến cho Việt Nam thành hiện thực.

Đó là hành trình Lionhearted của tôi – hành trình của một trái tim dũng cảm, luôn sẵn sàng viết tiếp những chương mới bằng niềm tin và lòng kiên trì.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link