Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Tôi không có một tuổi thơ hạnh phúc.

Mất cha khi còn nhỏ, suốt gần 20 năm qua, điều khó khăn không chỉ là thời thơ ấu, mà cả khi trưởng thành. Tôi mang trong mình quá nhiều nỗi đau, giận dữ và hỗn loạn. Nó ảnh hưởng đến cách tôi yêu thương mẹ, chị và cả những người xung quanh. Tôi từng dễ nóng nảy, dễ xa cách, và khó gần.

Tuổi thơ của tôi đầy ắp những áp lực: tài chính, cảm xúc, và cả những định kiến xã hội. Mẹ tôi gánh hết. Bà phải sống trong xã hội gia trưởng với thân phận góa phụ, nuôi hai con gái, một người có nhu cầu đặc biệt. Bà làm tất cả bằng sức mạnh và sự kiên cường thầm lặng.

Năm 19 tuổi, tôi bắt đầu đi làm. Khi gia đình chỉ còn mẹ làm trụ cột, sự lựa chọn đôi khi không còn là “muốn hay không”, mà là “phải làm thế nào để tiếp tục”. Tôi không thể để mình trở thành một gánh nặng thêm nữa.

Tôi tốt nghiệp loại Giỏi khi nhận công việc đầu tiên – viết nội dung tự do. Năm 2021, tôi học lấy chứng chỉ về Kinh doanh trong khi thực tập tại một công ty Marketing. Những tháng ngày vừa học vừa làm là chuỗi ngày mệt mỏi nhưng đầy quyết tâm. Một năm sau, tôi tốt nghiệp loại giỏi và được nhận vào vị trí điều hành Marketing chính thức. Lúc đó, tôi nghĩ mình đã “đi đúng đường”.

Nhưng dần dần, tôi nhận ra: dù cố gắng đến đâu, tôi vẫn phải không ngừng phải chứng minh bản thân. Một tờ chứng chỉ và vài năm kinh nghiệm không đủ để công sức của tôi được nhìn nhận một cách xứng đáng. Tôi phải chiến đấu cho từng cơ hội, từng lời ghi nhận nhỏ bé.

Tháng 7 năm 2024, tôi đi thi IELTS. Khi đó, sức khoẻ mẹ tôi đã không còn tốt. Dù vậy, bà vẫn nở nụ cười động viên tôi: “Đừng để bất cứ điều gì cản con lại”. Tôi hoàn thành bài thi, nhận kết quả sau đó vài ngày, nhưng chưa kịp vui mừng, mẹ tôi đã trở bệnh nặng.

Tôi đã nhận ra những dấu hiệu bất thường từ trước và đưa mẹ vào bệnh viện. Các bác sĩ chẩn đoán mẹ bị đột quỵ, và dù đã được tiêm thuốc và qua cơn nguy kịch, bà vẫn hôn mê gần một ngày. Tôi ở lại viện suốt năm ngày, gần như không chợp mắt, cảm tương như đó là quãng thời gian dài nhất mà tôi từng trải qua.

Sau khi mẹ xuất viện, tôi nhận thêm một công việc mới. Thay vì dùng tiền trong tài khoản của mẹ, tôi muốn tự mình lo cho bà. Tôi chuyển sang ARKAY Multimedia Ltd. với một vị trí cao hơn - Quản lý Quan hệ khách hàng - và nhận một mức lương cao hơn.

Mọi thứ tưởng chừng như đã ổn định. Nhưng rồi đến cuối năm 2024, sóng gió lại ập đến.

Chị gái tôi, người mắc chứng tự kỷ, bắt đầu ốm. Dù là em, tôi vẫn luôn xem chị như người cần được che chở. Chị sinh ra đã yếu ớt, mang trong mình nhiều vấn đề về sức khỏe, đặc biệt là căn bệnh về gan. Suốt năm năm qua, chị vẫn kiên trì điều trị, nhưng khi ấy, tình hình đột ngột chuyển biến xấu rất nhanh.

Chị bắt đầu sụt cân. Gương mặt hốc hác, cơ thể yếu đi từng ngày. Đó là một sự mệt mỏi mà trước đây tôi chưa từng thấy ở chị. Người vốn luôn tươi cười, lạc quan nhất trong nhà giờ chẳng còn giữ nổi nguồn năng lượng ấy nữa. Như thể cuộc đời đã lấy đi sức sống trong chị, từng chút một.

Sau năm ngày nằm viện điều trị, bác sĩ cho biết gan của chị gần như không còn khả năng hoạt động, lượng huyết sắc tố cũng xuống mức nguy hiểm. Chị bị chẩn đoán xơ gan, căn bệnh bệnh đã cướp đi mạng sống của cha tôi năm nào.

Khoảng thời gian ấy, chúng tôi ra vào viện liên tục. Có những lúc, tôi đã tưởng chừng như chị không thể qua khỏi.

Cuối tháng 12, sau khi chị gái xuất viện, tôi đón giao thừa bên mẹ và chị. Đêm hôm ấy, trong khoảnh khắc pháo hoa rực sáng ngoài cửa sổ, tôi vẫn không ngừng nghĩ: chỉ một chút nữa thôi, tôi có thể đã mất cả hai người thân yêu nhất của mình.

Tôi luôn biết cuộc đời này mong manh, nhưng chưa bao giờ cảm nhận rõ đến thế. Cuộc sống của tôi chưa từng dễ dàng, song mẹ vẫn luôn là điểm tựa vững vàng nâng đỡ tôi qua mọi biến cố. Dẫu vậy, năm 2024 vẫn là một thử thách chưa từng có – một năm bào mòn tôi đến tận cùng, cả về thể chất, cảm xúc lẫn tinh thần.

Sau tất cả, tôi chọn im lặng. Một tháng trọn vẹn không chia sẻ với ai – không bạn bè, không họ hàng, thậm chí cả với mẹ. Tôi giấu tất cả trong lòng, để lặng lẽ sắp xếp lại mọi thứ. Tôi đặt ra cho mình một “deadline tinh thần”: một tháng để sắp xếp lại cảm xúc và vực dậy – chăm lo sức khỏe cho chị, san sẻ gánh nặng cùng mẹ, quan trọng nhất là tìm lại con đường của chính mình.

Bởi dù cuộc đời có cuốn tôi đi đến đâu, tôi vẫn biết rõ: tôi không thể từ bỏ giấc mơ hoàn thành tấm bằng cử nhân.

Tôi đã 28 tuổi. Nhiều người nói với tôi rằng đã quá muộn để tiếp tục học đại học. Nhưng trong sâu thẳm, tôi biết, chỉ khi nào ngừng thở mới là quá muộn.

Tôi đã suýt mất đi tất cả những gì quan trọng nhất với mình. Trải nghiệm đó khiến tôi thay đổi. Nó buộc tôi phải nhìn lại mọi ưu tiên, phải tự hỏi: điều gì thực sự xứng đáng để mình chiến đấu đến cùng? Và tôi nhận ra, giáo dục, ước mơ của tôi, chính là điều đó.

Tôi đã có sự nghiệp, có kinh nghiệm, có thành tích để tự hào. Nhưng tôi còn muốn nhiều hơn thế – muốn học hỏi, phát triển, và thử thách bản thân vượt ra ngoài giới hạn của thế giới công việc.

Khi quyết định du học, tôi không mơ mộng viển vông. Tôi mơ một cách thực tế. Sau tất cả, điều tôi cần chỉ là một cơ hội phù hợp với khả năng tài chính. Tôi nộp hồ sơ vào hai trường: Đại học Lincoln (Malaysia) và Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV).

Điều thú vị là bay từ Bangladesh sang Malaysia chỉ mất vài giờ, còn đến Việt Nam thì phải quá cảnh. Người ta chỉ nhắc đến Việt Nam như một điểm du lịch, nơi có biển đẹp và tuần trăng mật lãng mạn, gần như không ai nghĩ đến sang Việt Nam là để du học.

Tôi hay đùa rằng: “Cuộc đời mình chưa bao giờ bình thường, thì tại sao việc học lại phải bình thường?” Chính vì vậy tôi đã chọn học tại BUV. Người khác chỉ ở đây một tuần để du lịch, còn tôi biến chuyến đi này thành một chương mới trong cuộc đời. Và thật lòng mà nói – nếu đã phải khóc vì deadline hay nỗi nhớ nhà, thì thà vừa khóc vừa ngắm Vịnh Hạ Long còn hơn!

Với tôi, hành trình này không chỉ là để có một tấm bằng. Nó còn là trách nhiệm – vì mẹ cần tôi. Lớn lên ở Bangladesh, tôi được dạy rằng gia đình luôn là ưu tiên hàng đầu, đặc biệt với con gái. Phụ nữ phải nghe lời cha mẹ, hy sinh và ở lại. Sau tất cả những gì đã xảy ra trong năm 2024: chị suýt mất, mẹ nhập viện – tôi từng cảm thấy tội lỗi khi muốn nhiều hơn cho bản thân. Tội lỗi vì dám mơ đến một tương lai mà tôi không chỉ sống cho người khác, mà còn sống cho chính mình.

Tôi từng không hiểu mẹ. Từng giận, từng xa cách, từng thất vọng. Phải mất nhiều năm, cùng nhiều tổn thương và học cách bắt đầu lại, tôi mới nhận ra nỗi đau mà bà mang, và sự bình thản mà bà chọn để che giấu nó. Vì vậy, dù có mệt mỏi đến đâu, bà vẫn luôn là ưu tiên hàng đầu của tôi. Mẹ đã dành cả cuộc đời để chăm lo cho tôi và chị gái. Giờ đây, đến lượt tôi phải làm điều đó cho bà.

Đến với BUV không phải là một cuộc trốn chạy, mà là một khởi đầu mới. Đó là một quyết định được cân nhắc kỹ – sau nhiều năm kiệt sức vì trách nhiệm và áp lực. Tôi không rời đi vì chẳng còn gì ở quê nhà. Tôi rời đi vì có quá nhiều - quá nhiều gánh nặng, kỳ vọng và ước mơ bị chôn vùi. Và tôi không muốn chôn chúng thêm nữa.

Tại đây, tôi học cách điềm tĩnh, sâu sắc và trưởng thành hơn - trở thành người có thể đối diện với cuộc đời không bằng phản ứng tức thì, mà bằng sự thấu hiểu và phản hồi nhẹ nhàng.

Cha tôi từng dạy: “Hãy sống chính trực, và đừng bao giờ để ai khiến con tin rằng con không thể.” Giờ đây, ở Việt Nam, giữa một cộng đồng quốc tế đầy cảm hứng tại BUV, tôi đang làm đúng điều đó mỗi ngày, bằng chính sức lực và niềm tin của mình.

Nếu ai hỏi vì sao tôi ở đây, câu trả lời là: vì tôi không muốn sống trong hối tiếc. Tôi không muốn già đi trong công việc khiến mình mệt mỏi. Không muốn một ngày nhìn lại và tự hối hận khi ấy mình đã không dám làm.

“BUV không chỉ là nơi tôi học, mà là nơi giúp tôi tin rằng giấc mơ của mình vẫn còn giá trị.”

Lời nguyện cầu của tôi rất giản dị: mong tâm trí mình vững vàng hơn – không để nỗi sợ hay cơn giận dẫn đường. Mong được tiếp tục học hỏi, cho đi, và xây dựng một cuộc sống thật sự thuộc về mình.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link