Tôi sinh ra trong một bản làng nhỏ bé, nơi những đứa trẻ ôm lấy ước mơ tưởng chừng như không có thật. Ở đó, giáo dục chưa bao giờ là ưu tiên và việc học phải nhường chỗ cho cơm áo, nương rẫy cùng những định kiến đã in sâu từ đời này sang đời khác.
Tuổi thơ của tôi sớm in dấu những vết xước. Gia đình không trọn vẹn, tôi xa bố mẹ từ năm 4 tuổi và lớn lên trong sự chắp vá của những lời xì xào không dễ nghe từ người xung quanh. Ông ngoại – chỗ dựa tinh thần lớn nhất – rồi cũng rời xa. Đó là những ngày mà bất kỳ đứa trẻ nào cũng có thể lạc lối. Không dưới 3 lần, tôi đã rơi vào trầm cảm. Tôi tưởng chừng như mình đã gục ngã, thậm chí từng nghĩ “cái chết” là lối thoát duy nhất.
Nhưng tôi biết sâu tận trong tâm hồn vẫn luôn tồn tại một đốm sáng, một “tiếng gầm” chưa bao giờ mất đi. Đốm sáng về một tương lai tốt đẹp và bình đẳng hơn, với tri thức là cánh cửa dẫn lối. Và tôi hiểu, nếu bỏ cuộc, ước mơ của tôi – cũng như ước mơ của hai em trai, của mẹ, của ông ngoại và của những bạn nhỏ cùng bản làng – sẽ tan biến mãi mãi.
Vì vậy, tôi lao vào học tập, coi đó như chiếc phao cứu sinh duy nhất. Cố gắng không ngừng nghỉ để tự kiếm tiền và lo cho bản thân, cố gắng giành được nhiều giải thưởng trong học tập nhất có thể. Tôi tập quen với việc tự lập, không dựa dẫm vào ai, và lặng lẽ nuôi giấc mơ bước ra khỏi bản làng nhỏ để lên thành phố lớn.
Hà Nội. Đó là nơi tôi đã chọn đặt chân đến. Những ngày đầu tiên ở đây, tôi cảm giác như mình bước vào một thế giới khác. Thành phố to lớn đến mức có thể “nuốt chửng” tôi bất cứ lúc nào: nhịp sống hối hả, mức sống cao, văn hóa đa dạng, và đặc biệt là quá nhiều người giỏi giang hơn tôi.
Tôi theo học ngành Ngôn ngữ Anh tại một trường công lập top đầu về ngôn ngữ, tự đi làm bán thời gian để kiếm tiền. Ban đầu tôi rất háo hức, nhưng dần dần, áp lực đồng trang lứa khiến tôi chùn bước.
Đối với một cô gái bước ra từ bản làng nhỏ của một huyện miền núi, hành trang tôi mang theo chưa đủ vững chắc để có thể theo kịp bạn bè. Tôi thấy mình nhỏ bé khi so sánh với các bạn. Nhiều bạn có nền tảng tốt và định hướng rõ ràng từ cấp 3. Còn với tôi, sự tìm hiểu về các trường đại học cũng như ngành nghề bản thân thực sự yêu thích còn hạn chế trong những năm học cấp 3 khiến giờ đây tôi phải loay hoay đi tìm câu trả lời đúng cho chính mình.
Tôi bắt đầu tự tách mình ra khỏi lớp học, và tìm cho mình những hoạt động cộng đồng. Tại đây, tôi được làm việc, tiếp xúc cùng những bạn trẻ có xuất thân và điểm xuất phát giống mình trong dự án “Sách Này Là Để Xây Trường” - một dự án xin sách cũ còn giá trị sử dụng và bán số sách xin được để góp 100% gây quỹ xây trường vùng cao.
Thế nhưng, niềm vui ấy không đủ bù đắp cho sự hụt hẫng khi nhận ra mình không còn phù hợp với ngành học và môi trường mình đang theo đuổi. Sau một năm rưỡi, tôi quyết định bảo lưu kết quả. Nhiều người nghĩ đó là thất bại, nhưng với tôi, đó là cách dừng lại để lắng nghe bản thân. Tôi không muốn cố mãi theo đuổi con đường mà mình không yêu thích, chỉ để rồi kiệt quệ thêm.
Cột mốc đánh dấu “tiếng gầm thực sự” đầu tiên của tôi là việc nộp hồ sơ cho Học bổng Trái Tim Sư Tử của Trường Đại học Anh quốc Việt Nam (BUV) - một ngôi trường quốc tế mà chưa bao giờ tôi dám mơ đến.
Tôi biết đến BUV từ một cơ duyên rất đặc biệt. Năm 2023, tôi may mắn được tham gia vào “Somewhere In Time Concert” – một dự án nghệ thuật của sinh viên BUV nhằm tôn vinh văn hoá và nét đẹp các dân tộc Việt Nam.
Chính từ khoảnh khắc đó, tôi lần đầu chạm đến không khí rất riêng của BUV: một môi trường quốc tế nhưng đầy gần gũi, nơi có những giảng viên thân thiện, những người bạn sinh viên năng động, nhiệt huyết và kiên cường. Nhưng ấn tượng nhất với tôi là câu chuyện của “trái tim sư tử” phía sau mỗi suất học bổng. Đó là những hành trình dũng cảm, vượt lên hoàn cảnh để khẳng định giá trị bản thân. Khi ấy, tôi hiểu rằng mình đã tìm thấy đúng nơi để bắt đầu hành trình mới.
Trở thành sinh viên ngành Digital and Social Media Marketing của BUV, tôi được tiếp xúc với những chương trình học 100% bằng tiếng Anh, giảng viên nước ngoài, văn hoá khác biệt cùng những người bạn được sinh ra trong gia đình có điều kiện hơn rất nhiều.
Nhưng điều khiến tôi hạnh phúc nhất mỗi khoảng thời gian đến lớp là cảm giác mình được chào đón, được tin tưởng. Giảng viên lắng nghe câu chuyện của tôi, quan tâm và khích lệ tôi. Những người bạn cùng lớp cho tôi thêm động lực, và ngay cả các bác bảo vệ, nhân viên vệ sinh cũng trở thành một phần trong ký ức đáng quý của tôi.
Tôi chưa từng được thoải mái chia sẻ với hiệu trưởng của một trường đại học, nhưng ở BUV thì thầy Raymond đã làm điều đó. Một trong những khoảnh khắc tôi nhớ mãi là khi thầy nói rằng: “Em không cần phải cảm thấy tự ti vì em đã và đang làm rất tốt. Khi đã là sinh viên BUV, chúng tôi không nhìn vào xuất thân, dân tộc hay hoàn cảnh. Chúng tôi nhìn vào sự nỗ lực của các em và sẵn sàng trao cơ hội công bằng cho tất cả.”
Nếu Hà Nội làm tôi choáng ngợp, thì BUV còn hơn thế, nhưng khác ở chỗ – nơi này cho tôi đôi cánh để bay chứ không phải sức nặng để chìm.
Học tập tại BUV không chỉ là tiếp thu kiến thức. Tôi còn tìm thấy ý nghĩa lớn hơn khi được tham gia các dự án xã hội. Tôi đã tự tin đảm nhận những vai trò quan trọng trong các dự án xã hội, của câu lạc bộ, dự án ở trường, và gần đây nhất là Head of Volunteer trong dự án “Vươn” - một dự án tình nguyện do tôi và các bạn sinh viên BUV đồng sáng lập.
“Vươn” được xây dựng dựa trên hành trình của chúng tôi, với mong muốn chia sẻ, lắng nghe và đồng hành cùng các bạn học sinh có điểm xuất phát kém may mắn hơn. Với dự án này, chúng tôi hy vọng các bạn học sinh dù ở vùng núi, vùng sâu vùng xa cũng có đủ điều kiện để tiếp cận với thế giới bên ngoài, có người đồng hành để cùng tìm hiểu, cùng định hướng và đặc biệt là có ước mơ và niềm đam mê theo đuổi tri thức.
Từ bản làng nhỏ bé, tôi đã bước ra thế giới rộng lớn và tìm thấy bệ phóng tại BUV – nơi trao cho tôi cơ hội, niềm tin và sức mạnh để trở thành “The Ethnic Girl with a Lion’s Heart” (Cô gái dân tộc mang trái tim sư tử).
Tôi tin rằng hành trình tại BUV sẽ tiếp tục mở ra cho tôi nhiều cơ hội để trưởng thành, để “gầm vang” mạnh mẽ hơn nữa, và quan trọng nhất – để tôi không chỉ viết nên câu chuyện của riêng mình, mà còn có thể đồng hành, tiếp sức cho nhiều “chú sư tử bé nhỏ” khác trên con đường viết nên câu chuyện của chính họ. Bởi xuất phát điểm không quyết định bạn sẽ đi đến đâu, mà chính trái tim kiên cường mới là điều làm nên khác biệt.