Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Tôi sinh ra trong vòng tay ấm áp của bố mẹ và lớn lên dưới tình yêu thương của gia đình. Những tưởng cuộc sống cứ yên bình như vậy, cho đến một ngày căn bệnh ung thư máu lấy đi sinh mệnh của ba mẹ tôi.

Năm 12 tuổi ấy, tôi chơi vơi giữa khoảng trống của mất mát và vô định.Tương lai mờ mịt như một con đường không lối thoát, tôi chỉ biết mình phải tiếp tục tồn tại, dù không biết để làm gì, hay cho ai.

Những lời xì xào, ánh nhìn thương hại, và cả định kiến vô hình của người lớn dần trói chặt tôi trong xiềng xích của một “đứa con gái không cha, không mẹ”, mà theo họ, chẳng thể có một tương lai tốt đẹp. Gia đình họ hàng tin rằng gả chồng sớm là cách duy nhất để cuộc đời tôi “bớt khổ”.

Bà ngoại muốn gửi tôi vào trại trẻ mồ côi, nhưng may mắn thay, tôi được gia đình họ hàng xa nhận nuôi. Từ đó, cuộc sống của tôi bắt đầu là chuỗi ngày quay vòng không ngơi nghỉ: 5 giờ sáng dậy phụ bán bún, 7 giờ đi học, chiều về đi làm gội đầu, tối tôi lọ mọ ở xưởng may. Tôi cố gắng làm việc chỉ để khẳng định mình không phải kẻ ăn bám, không vô dụng, không kém cỏi như cái nhãn mà mọi người dán vào.

Được khen kiếm tiền giỏi, tôi như tìm được sự công nhận, và thế là càng lao vào đi làm, thời gian học thì cứ dần ít đi.

“Bằng học giỏi của mày có mài ra tiền được không?”

“Tốt nhất là học xong đi lấy chồng. Chồng làm gì thì mình làm theo!”

Những câu nói ấy cứ vang lên như những nhát dao cùn, cắt mòn dần giấc mơ về một tương lai tươi sáng. Tôi thu mình lại, sống qua ngày giữa guồng quay cơm áo gạo tiền, mà không nhận ra rằng mình đang dần đánh mất ý nghĩa sống.

Để rồi đến mùa xuân năm 2022, tôi nhận được món quà quý giá nhất trong đời - một câu nói, chứ không phải món tiền hay tấm hiện vật nào.

Đó là lời của mẹ Dung, người sáng lập Quỹ Khát Vọng – người đã nhìn thấy trong tôi điều mà chính tôi cũng chưa từng dám tin vào: hy vọng để sống một cuộc đời có ý nghĩa. (T/N: Quỹ Khát Vọng là một tổ chức từ thiện sáng lập năm 2012 để hỗ trợ trẻ mồ côi và trẻ em nghèo có nguy cơ bỏ học.)

Không phải lời chúc đầu năm của thầy đồ, cũng không phải lời an ủi sáo rỗng, câu nói ấy như một tia sáng bất ngờ xuyên qua lớp mây mù bao phủ tâm hồn tôi bấy lâu. Nó chiếu rọi vào góc tối sâu nhất trong lòng, đánh thức hạt mầm khát vọng từng bị chôn vùi bởi sợ hãi và mặc cảm. Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi cảm thấy mình được trao niềm tin, và cũng bắt đầu học cách tin vào chính mình.

Khát vọng không còn nằm yên trong tâm trí, mà tôi đã biến nó thành hành động. Tôi tin rằng giáo dục chính là con đường bền vững nhất để khai mở tiềm năng và phát triển bản thân.

Bước vào lớp 12, tôi quyết định dừng mọi công việc làm thêm để tập trung hoàn toàn vào học tập, cũng như không ngừng tham gia các hoạt động ngoại khóa. Nhìn lại hành trình ấy, tôi nhận ra từng khó khăn, từng giới hạn đã trở thành chất liệu tôi luyện nên sự trưởng thành trong tư duy và hành động.

Bước ngoặt xuất hiện khi tôi có cơ hội tham dự “Somewhere in Time Concert” – một sự kiện nghệ thuật do sinh viên Trường Đại học Anh Quốc Việt Nam (BUV) tổ chức. Ấn tượng đầu tiên của tôi không chỉ nằm ở quy mô và sự chuyên nghiệp của chương trình, mà ở chính tư duy và phong thái của các anh chị sinh viên. Họ làm việc với niềm say mê, sáng tạo, tự tin và trách nhiệm. Ở họ, tôi nhìn thấy hình ảnh của một thế hệ dám nghĩ, dám làm, và dám sống vì điều mình đam mê. Lúc ấy, tôi biết rằng đây chính là môi trường mà tôi muốn thuộc về – nơi con người không bị định nghĩa bởi quá khứ, mà được nhìn nhận qua nỗ lực và khát vọng.

Trải nghiệm ấy trở thành chất xúc tác mạnh mẽ, giúp tôi nuôi dưỡng mong được khai phá bản thân trong một môi trường học tập quốc tế. Tất cả những nỗ lực sau đó - học tập, rèn luyện, kiên trì từng ngày - đều hướng về một mục tiêu duy nhất: chinh phục học bổng Trái Tim Sư Tử của BUV. Nếu tri thức có thể thay đổi số phận của mình, tôi sẽ bắt đầu lại từ đây.

Với sự đồng hành của Quỹ Khát Vọng, của mẹ Dung - người đã luôn tin tưởng và nâng đỡ tôi, cùng nỗ lực bền bỉ không ngừng nghỉ suốt năm học lớp 12, tôi đã chạm tới học bổng BUV.

Khoảnh khắc ấy đối với tôi như một “dấu chấm”. Nó khép lại vòng xoáy cơ cực của một cô gái mồ côi, như lời khẳng định rằng mọi kiên trì đều đã được đền đáp xứng đáng. Dấu chấm ấy cũng mở ra một chương mới trong cuộc đời tôi, nơi ánh sáng dẫn lối để hạt mầm vươn mình mạnh mẽ trong thế giới muôn màu.

Tôi không mất nhiều thời gian cho việc hòa nhập với môi trường BUV, bởi sự tận tâm và nhiệt thành của các thầy cô bạn bè BUV đã xóa bỏ mọi khoảng cách, giúp tôi nhanh chóng tìm thấy cảm giác thuộc về.

Xuất phát điểm không giống với các bạn, tôi biết mình còn rất nhiều thiếu sót cần được trau dồi. Nhưng trên hành trình ấy, tôi chưa từng “đi một mình”. Tôi biết ơn sâu sắc thầy cô và bạn bè - những người đã lắng nghe, động viên và đồng hành cùng tôi không chỉ trong học tập, mà cả trong những khoảnh khắc đời thường, giúp tôi trưởng thành mỗi ngày.

Với tôi, BUV là môi trường lý tưởng cho tôi cơ hội được quan sát, được làm, được sai và được thay đổi. Việc học không chỉ nằm trong sách vở mà còn trong những trải nghiệm thực tế.

Ngay từ năm nhất, tôi đã tham gia các câu lạc bộ, học hỏi quy trình tổ chức những sự kiện lớn và trải nghiệm môi trường làm việc chuyên nghiệp thông qua kỳ thực tập. Những hành trang ấy cho tôi mở rộng tư duy, vượt qua những giới hạn bạn thân tự đặt ra. Từng ngày, tôi lặng lẽ bồi đắp trong mình những giá trị cốt lõi, để chúng trở thành điểm tựa vững vàng trong tương lai.

Với tinh thần “Pay it forward” (Cho đi những gì mình nhận được), tôi mang những điều mình được nhận lan tỏa đến xã hội, cụ thể là những em nhỏ mồ côi trong gia đình Khát Vọng - nơi đầu tiên cho tôi niềm tin và khát khao sống ý nghĩa.

Khát Vọng hiện đang hỗ trợ hơn 600 trẻ mồ côi đặc biệt trên khắp cả nước không chỉ về tài chính mà còn là sự đồng hành và định hướng tương lai để các em vững tin vào nội tại bên trong mình trên hành trình theo đuổi ước mơ của mình.

Năm vừa qua, tôi đã có cơ hội đồng hành cùng 6 bạn học sinh lớp 12 trong quá trình ứng tuyển các quỹ học bổng trong nước. Thật may mắn khi tất cả đều nhận được học bổng “Tiếp sức đến trường” và một nửa trong số đó tiếp tục đạt học bổng VietSeed. Ba năm qua, tôi được làm TNV Khát Vọng, hỗ trợ các em trong tâm lý, học tập và kỹ năng mềm, và quan trọng hơn cả tôi cố gắng truyền động lực để các em tin vào bản thân, mạnh dạn bước về phía trước và theo đuổi mục tiêu dài hạn.

Nhìn các em tiến bộ từng ngày, tôi nhận ra sức mạnh của việc dẫn dắt và lan tỏa. Sức mạnh ấy không thuộc về cá nhân, mà thuộc về cộng đồng – từ những con người tin vào điều tốt đẹp và sẵn sàng gieo nó đi, dù chỉ bằng những việc nhỏ bé. Tôi tin rằng trách nhiệm xã hội bắt đầu từ những điều lớn lao, mà từ những hành động nhỏ với sự bền bỉ và một trái tim biết yêu thương.

Trên hành trình ấy, tôi hiểu rằng sẽ luôn có thử thách và đôi khi là thất bại. Nhưng chính những lần gục ngã ấy giúp tôi trưởng thành, nuôi dưỡng lòng kiên định và sự can đảm để tiếp tục cống hiến.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link