Chia sẻ câu chuyện
Copy link

Trong mắt mỗi người, tôi là một phiên bản khác nhau.

Có người thấy tôi là một ‘Quán quân học bổng’ với tận mười hai thư mời nhập học từ khắp nơi trên thế giới. Có người thấy tôi là một ‘Đại sứ nhiệt huyết’, đại diện BUV trong nhiều sự kiện trong và ngoài trường. Có người lại thấy tôi là một “academic weapon”, dành nguyên học kỳ để lên kế hoạch, viết bài vở sạch đẹp, đọc hàng chục trang sách chỉ để có tên trong Dean’s List (danh sách sinh viên xuất sắc) cùng nỗi ám ảnh phải đứng đầu.

Nhưng trong chính mắt tôi, tôi vẫn tự hỏi, tôi là ai?

Tôi nhận được học bổng từ cả VinUni và BUV. Cả hai ngôi trường đều mang giá trị quốc tế, tầm nhìn xa rộng, và khát vọng nuôi dưỡng thế hệ lãnh đạo trẻ. Nhưng cuối cùng, tôi chọn BUV – không chỉ vì danh tiếng, mà vì ở đây tôi cảm nhận được điều gì đó khác: một nơi mà tôi thật sự muốn thuộc về. Và đến nay đã hai năm trôi qua, nhưng tôi vẫn chưa bao giờ hối hận về quyết định này.

Trở thành sinh viên của BUV, tôi không chỉ được học hỏi kiến thức, mà còn được lắng nghe bởi những thầy cô quan tâm, được nâng đỡ bởi những người bạn sẵn sàng đồng hành, và được khích lệ bởi một cộng đồng giúp tôi biến ý tưởng thành hiện thực.

Nhưng hành trình của tôi không hề dễ dàng. Tôi hiểu bản thân đủ sâu để chọn con đường phù hợp, nhưng tôi lại quên đi điều đó ngay khi bước vào BUV. Tôi nghĩ mình có thể là “người giỏi nhất”, và học bổng là cách để tôi chứng minh điều đó.

Tôi lấp kín lịch bằng những lớp học và các buổi họp. Ghi chép bài vở hoàn hảo đến từng chi tiết. Đọc sách từ đầu đến cuối mà chẳng biết mình đang đọc gì. Tôi gây áp lực cho đồng đội bằng những feedback (lời nhận xét) dài lê thê, tin nhắn thoại, và cả đống chữ gạch đỏ trên giấy. Bên ngoài, tôi tỏ ra rằng “mọi thứ trong tầm kiểm soát”. Nhưng bên trong, tôi thấy lạc lõng. Kết quả, tôi chỉ được 55/100 điểm cho bài tập nhóm đầu tiên ở BUV.

Tôi tiếp tục thử sức ở hai cuộc thi Marketing dành cho sinh viên: Z Marketer và Marketing Arena. Nhưng rồi một lần nữa, đó cũng là thất bại thảm hại. Lần đầu tiên, tôi tự hỏi không chỉ về ngành học, mà còn về chính bản thân: “Tôi có thật sự phù hợp với ngành Marketing không?”

Thất bại nối tiếp thất bại, nhưng tôi vẫn phải bước tiếp. Tôi lao mình vào các hoạt động ngoại khóa. Tham gia đội Student Ambassador (Đại sứ sinh viên), Event Club (CLB tổ chức sự kiện), rồi BUV Local Buddy. Lúc đó, những quyết định ấy tưởng như thật ngẫu nhiên. Nhưng nhìn lại, chúng là những sợi dây đầu tiên gắn kết tôi với BUV, với cộng đồng, và với những sinh viên mà sau này tôi đã có cơ hội đồng hành, hỗ trợ.

Học kỳ thứ hai là lúc mọi thứ thay đổi. Tôi tìm thấy “dream team” của mình – năm cô gái cùng chung một mục tiêu và sự quyết tâm. Đó là lần đầu tiên, tôi cảm thấy việc học không còn ngột ngạt nữa.

Chúng tôi lập kế hoạch cùng nhau, quản lý từng nhiệm vụ, theo dõi tiến độ, cập nhật deadline và trách nhiệm liên tục. Trước kia, tôi từng cứng nhắc nghĩ rằng chỉ cần kỷ luật thép là sẽ thành công. Nhưng sau học kỳ đầu, tôi nhận ra rằng: lãnh đạo cũng có nghĩa là linh hoạt – cân bằng sự nghiêm khắc và sự thấu cảm để thích ứng với mọi tình huống. Có lúc một thành viên ốm, hay phát sinh sự cố bất ngờ, thay vì hoảng loạn, tôi học cách điều chỉnh kế hoạch, dời buổi họp, sắp xếp lại deadline. Nhờ vậy, nhóm tôi không chỉ hoàn thành đúng tiến độ mà còn nộp bài sớm hơn dự kiến với một tâm thế thật thoải mái.

Vượt qua mọi thử thách, chúng tôi kết thúc học kỳ với điểm số cao nhất cả khóa – một cột mốc mà trước đây tôi thấy bất khả thi. Tôi cũng được ghi danh vào Dean’s List, vinh danh top 5% sinh viên có điểm tổng kết cao nhất trong năm học.

Có thêm động lực, tôi quyết định quay lại Z Marketer – sân khấu mà tôi đã từng thất bại trước đó. Tôi trở lại những ngày tháng đọc tài liệu, nghiên cứu, hỏi tất cả những người bạn xung quanh để có được “marketing insight”. Đó là hai mươi ngày liên tục “đập đi xây lại” kế hoạch, và vô số buổi tập luyện kéo dài hàng giờ để chỉnh sửa từng câu cú.

Trong vòng Chung kết, từng giây từng phút đều đòi hỏi sự tập trung tối đa và phối hợp nhịp nhàng trong nhóm. Khi MC xướng tên đội tôi là Quán quân, tôi cảm thấy thời gian như ngừng lại rồi vỡ òa. Mọi nghi ngờ, thất bại, và nỗ lực bền bỉ đều được trả lời trong khoảnh khắc đó.

Kể từ đó, tôi không ngừng viết tiếp câu chuyện của chính mình.

Với tư cách là Student Ambassador, tôi tham gia nhiều sự kiện nhất có thể và cuối cùng đạt Top 1 Excellent Ambassador (Đại sứ sinh viên xuất sắc nhất) của Gen 7. Tôi gắn bó với Event Club suốt hai năm, tham gia hơn mười sự kiện, học cách vận hành ‘Front of House’, và có được sự tin tưởng của thầy cô, bạn bè. Tôi được cũng mời làm core member của ‘Melodic Mosaic’ – vở nhạc kịch tiếng Anh đầu tiên và duy nhất tại BUV, điều hành công việc ngay cả khi đang ở nước ngoài, và sau đó tổ chức một sự kiện với hơn 150 người tham dự. Ngoài ra, tôi còn trở thành tutor, người đại diện và đại sứ của nhiều chương trình và nhân vật có sức ảnh hưởng.

Dưới sự đồng hành và hỗ trợ của phòng International Office (phòng Hợp tác Quốc tế), tôi đã có sáu tháng trao đổi tuyệt vời tại Anh Quốc – mở ra một cái nhìn hoàn toàn mới về thế giới. Khi quay trở về, tôi đã cùng với những người bạn trong chuyến đi trao đổi đề xuất xây dựng chương trình hợp tác quốc tế. Mục tiêu của chương trình là giúp các thế hệ sau của BUV có thêm những góc nhìn, sự hướng dẫn, và thêm can đảm để bước ra thế giới lớn hơn. Sau hơn một tháng chỉnh sửa, đề xuất được duyệt. Và khoảnh khắc đó, tôi thấy mọi ý tưởng, khát vọng của mình đều đã được lắng nghe, ủng hộ và thực hiện hoá trong một khoảng thời gian vô cùng ngắn.

Với mỗi bước đi, hành trình của tôi lại mở rộng hơn. Nhưng ngay cả khi tôi đã đạt được nhiều điều, sẽ luôn có những người giỏi hơn tôi. Tôi học được rằng so sánh không định nghĩa giá trị bản thân. Những đêm thức trắng, những giọt nước mắt, những lần can đảm đứng dậy sau thất bại – đó mới là chất liệu tạo nên câu chuyện của tôi.

Khi một học sinh cấp ba ngỏ ý muốn tôi làm mentor, tôi nhận ra rằng tôi đã trở thành người có thể truyền cảm hứng cho người khác.

Hai năm ở BUV của tôi không được định nghĩa bằng những giải thưởng hay danh hiệu, mà bằng những con người đã cùng tôi đi qua từng chặng đường. Là những người bạn ở Event Club – những người đã giữ tôi lại, ngay cả khi ngân sách gần như cạn kiệt. Là những người bạn ở Melodic Mosaic và TEDxBUV – những người đã cho tôi cơ hội thứ hai, dù tôi từng thất bại. Là những người bạn đã động viên tôi tiếp tục chơi bóng rổ, dù đôi chân tưởng chừng không thể bước thêm. Và là những người bạn mỗi ngày vẫn tươi cười, vẫn lạc quan giữa cả núi deadline. Chính họ đã cùng tôi tạo nên tinh thần Trái Tim Sư Tử Bản Lĩnh (Lionhearted) trong tôi.

Nếu không có BUV, có lẽ tôi đã không đủ dũng khí để kể lại câu chuyện này, không có cơ hội để trở thành phiên bản của chính mình hôm nay – một người được truyền cảm hứng và cũng có thể truyền cảm hứng cho người khác.

Khoảng thời gian ở đây là minh chứng rằng, khi ta tin vào bản thân, nỗ lực không ngừng và có một cộng đồng cùng đồng hành, thất bại sẽ không còn là dấu chấm hết, mà trở thành bàn đạp để vươn lên. Và trên hết, tôi học được rằng: thứ hạng không định nghĩa một con người. Quan trọng là ta hiểu rõ điều mình thật sự mong muốn, và tin tưởng vào chính hành trình của mình.

Chia sẻ câu chuyện
Copy link